Mấy cô nàng kia, khi nghe Mai thốt lên tên Nanami thì đều “A!” lên một tiếng rồi đồng loạt nhìn lên sân khấu.
“Mình biết mà!” Sayuri ở bên cạnh lập tức la lên “Trách sao giọng nói hồi nãy và giọng ca bây giờ đều rất quen tai, rõ ràng là của Ikuta mà!!”
“Vậy thì tay trống kia là Ikoma rồi?!” tiếp theo không khó đoán ra, Nanase kinh ngạc nhìn lên tay trống đang nhiệt tình đập nhịp.
“Mình cũng cảm thấy người chơi đàn Bass rất giống Yumi!” Reika vẻ mặt “thì ra là thế”, chỉ vào tay bass đang liên tục bắn ánh mắt sáng ngời đến khán giả.
“Làm gì vậy chứ! Muốn biểu diễn thì phải nói chứ, vậy mà dám không nói câu nào, còn nói dối là đi luyện tập để lén tới biểu diễn nữa chứ!” Sayuri bất mãn nhìn lên sân khấu, vừa nói vừa cầm ly nước lên uống một ngụm cho hạ hỏa.
“Thật quá đáng…” Nghe Sayuri nói, Reika cũng đồng tình nói theo.
“Có thể là do Ikomachan…” hơi suy nghĩ một chút, Mai chợt nhận ra Ikoma hình như đâu có được phép vào nơi này, hơn nữa bây giờ cũng đã khuya lắm rồi “Cho dù là tới biểu diễn thì Ikoma vẫn chưa đủ tuổi để có thể vào đây mà…”
“Hình như đúng vậy…” Nghe Mai nói, Nanase cũng gật đầu đồng ý.
“Tuy rằng chuyện phạm pháp thì càng ít người biết càng đỡ nguy hiểm…” Reika bắt đầu cảm thấy có lý “Nhưng mà mấy cậu ấy cũng mạo hiểm quá đi!”
“Sau này sẽ hỏi tội mấy cậu ấy sau, làm vậy vẫn có chút coi thường chúng ta mà.” Nghe Sayuri nói, các cô đều có chung quyết định, tạm thời trước tiên cứ thưởng thức buổi biểu diễn này đã, sau đó mới hỏi tội hội “con trai” vì dám gạt các cô lén đi biểu diễn.


